NGƯỜI HỌC SINH TRUYỀN CẢM HỨNG HỌC MÔN LỊCH SỬ

            

            Có những ước mơ được ấp ủ trong một trái tim giàu nhiệt huyết, có những đam mê âm thầm hóa thành sức mạnh to lớn dẫn lối đến thành công. Có những tấm gương như thế, luôn sáng ngời ý chí, nghị lực và niềm tin – đó là em Dương Nguyễn Hoài Sơn – học sinh lớp 12A6, trường THPT Lấp Vò 2.

 

 

            Đằng sau cái dáng vẻ mảnh khảnh, gầy gò và cặp kiến cận dày ấy là một cậu học trò chăm, ngoan, đầy nhiệt huyết. Trong giờ học, em luôn chăm chú lắng nghe, tiếp thu từng lời giảng của thầy, cô. Điều đặc biệt ở em khiến nhiều bạn khác ngưỡng mộ là em luôn đặt ra cho thầy, cô những câu hỏi rất hay, rất mới. Sau giờ học, em lại tìm đến thư viện trường đọc thêm sách tham khảo. Trong khi nhiều bạn học sinh khác tỏ vẻ chán ngán, vô tâm với môn lịch sử thì em lại có một niềm đam mê đặc biệt với nó, từng sự kiện, những cuộc chiến đấu anh dũng của dân tộc, vòng chảy cuồn cuộn của thời gian như thấn đẫm vào tâm hồn của em. Em trân trọng, nâng niu từng giá trị xưa cũ, thuần phong mĩ tục và nét văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc của Việt Nam và luôn khát khao được tìm hiểu, được sống lại một thời kì đã đi qua. Với niềm đam mê cháy bỏng ấy cùng sự cố gắng phấn đấu, em đã đạt được những thành tích xứng đáng: giải nhì kì thi chọn học sinh giỏi môn Sử vòng tỉnh năm học 2016-2017 và giải nhì kì thi học sinh giỏi môn Sử quốc gia năm học 2017-2018. Kết quả như thế là đích đến của nững ngày vừa học chính khóa ở trường THPT Lấp Vò 2 buổi sáng, trưa ăn vội bữa cơm rồi lại tất tả đón xe buýt đến trường THPT chuyên Nguyễn Đình Chiểu để ôn thi buổi chiều. Một mình đơn độc trên tuyến xe buýt mỗi ngày, nhưng em chưa bao giờ than vãn hay nản lòng, cũng chưa hề bỏ học một buổi học nào. Ba năm học ở trường THPT em đều đạt danh hiệu học sinh khá giỏi; đối với thầy cô em luôn kính trọng, vâng lời; đối với bạn bè, em luôn gần gũi, thân thiện và truyền cảm hứng học môn Sử cho các bạn.

 

            Ít ai biết được rằng phía sau cậu học trò luôn vui vẻ, hoạt bát ấy lại là một hoàn cảnh gia đình còn nhiều khó khăn. Mẹ của em phải đi làm ở Sài Gòn cùng với đứa em kế, em út đang học lớp 2. Ba của em là nông dân, bà nội tuổi già sức yếu mất khả năng lao động. Kinh tế gia đình phụ thuộc chủ yếu vào những đồng lương ít ỏi của cha và mẹ. Sau giờ học, em lại tất tả về nhà phụ giúp ba với bà nội và chăm sóc cho em trai. Khó khăn là thế, nhưng diều đó chưa bao giờ chùn bước trên con đường chinh phục ước mơ. Em vẫn thường tâm sự “Em muốn trở thành một giảng viên lịch sử để giảng dạy và truyền nguồn cảm hứng cho các bạn học sinh. Em muốn góp một phần công sức của mình để giữ gìn, bảo tồn và phát huy truyền thống yêu nước, kiên cường bất khuất của dân tộc Việt Nam”.

         

            Những ước mơ, khát khao vẫn thường trực hiện hữu trong tâm hồn cậu học trò nhỏ. Tôi tin rằng mai đây sẽ có một giảng viên hiên ngang, tận tâm đứng trên bục giảng, đem nguồn tri thức của mình truyền dạy đến thế hệ sau những giá trị tốt đẹp của quê hương, đất nước Việt Nam – đó là em – Hoài Sơn. Chúc cho ước mơ của em trở thành hiện thực!

                                                                                   

 

Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Thúy Ngọc