NỖI NHỚ TRƯỜNG XƯA

       Ai cũng có một thời áo trắng chẳng dễ phôi pha, vậy mà thật khó khăn khi cầm bút để viết về những ngày ấy. Một chút xốn xang, một chút bồi hồi, những nuối tiếc khi chợt nhận ra bước thời gian đi nhanh mà vẫn còn đó những chuyện chưa kịp nói, những điều còn dang dở… Với tôi, ba năm học tại ngôi trường THPT Lấp Vò 2 luôn đọng lại những cảm xúc thật đặc biệt.

 

       Trường THPT Lấp Vò 2 nằm ở vị trí lý tưởng, thuận lợi cho việc học tập, giao lưu văn hóa, khoa học, kinh tế với các vùng lân cận, cách một bến phà là thành phố Cao Lãnh – trung tâm hành chánh, giáo dục của Tỉnh, nơi an nghỉ của cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc - thân sinh của Bác. Xuôi dòng Sông Tiền 20km là thị xã Sa Đéc, quê hương của nghề trồng hoa, tỉa kiểng. Ngược dòng lên trên là thành phố Long Xuyên, một đô thị sầm uất, nơi đã dưỡng nuôi tâm hồn, tài năng của chủ tịch Tôn Đức Thắng.

 

       Thật hạnh phúc khi tôi được lớn lên và trưởng thành chính từ ngôi trường này và giờ đây cũng chính ngôi trường này là ngôi nhà thứ hai để tôi chấp cánh bay xa cho những mầm non tương lai của đất nước. Bây giờ trong tôi đang tràn ngập cảm xúc khó tả, nỗi nhớ về trường xưa dường như luôn thường trực trong tâm trí. Nhớ về những thầy cô giáo giảng dạy nhiệt tình, tâm huyết với sự nghiệp trồng người, hết lòng vì học sinh thân yêu. Từng bài giảng trên lớp được các thầy cô thổi hồn, trở nên sinh động, hấp dẫn đối với chúng tôi. Lo lắng cho học trò không ghi chép đủ bài, thầy cô là những con người bền bỉ bám trụ vùng đất “khó” để rồi đào tạo nên chúng tôi, vun đắp xây dựng tâm hồn và ý chí cho chúng tôi, những chủ nhân tương lai của đất nước biết đến thế nào là vượt khó, biết thế nào là quyết tâm, và giá trị của học tập để chúng tôi phấn đấu.

 

        Những cảm giác đầu tiên của tôi thật xa lạ khi xa trường nhiều năm giờ quay lai trường cũ, để tiếp tục cho cuộc hành trình công tác của mình, khi tôi ngắm nhìn hình ảnh ngôi trường dấu yêu của mình, đó là một cảm giác vừa rất quen, rất thân thuộc, nhưng cũng lại rất xa lạ, rất khác biệt. Biết bao nhiêu kỉ niệm ùa về, vui có, buồn có. Cũng chính vào thời điểm này của mấy năm trước tôi khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng vác cặp sách đến trường, nhớ những buổi đi học muộn với tâm trạng lo sợ, nhớ những lần đùa giỡn với các bạn cùng lớp, rồi những lần bị thầy nhắc nhở vì làm bài tập sai, nhớ những lần sinh hoạt đoàn cùng các đồng chí đoàn viên học  sinh dưới sự chỉ đạo nhiệt tình của các thầy, cô trong BCH Đoàn trường,... Tất cả như vừa mới hôm qua. Nhưng… giờ đây chúng tôi đã trưởng thành, mỗi người với công việc khác nhau trong xã hội. Các thầy cô giáo có nhiều người tuy tuổi đã cao nhưng vẫn mạnh khỏe, minh mẫn, đầy tâm huyết và trách nhiệm qua từng lời hỏi thăm, động viên những đứa học trò năm xưa. Với tôi, thành đạt có nghĩa là bạn đã làm được điều bạn mong muốn, để cuộc sống thực sự có ý nghĩa, mang lại niềm vui, sự thanh thản trong tâm hồn. Riêng tôi, luôn thể hiện lòng tri ân các thầy cô giáo đã tận tình dìu dắt chúng tôi qua từng nấc thang, nuôi dưỡng ước mơ, xây đắp niềm tin và nghị lực vượt qua khó khăn để vững bước vào đời, ngắm nhìn ngôi trường thân yêu và tự nhủ với bản thân “phải luôn cố gắng học hỏi, rèn luyện và trao dồi kiến thức để tiếp bước các thế hệ giáo viên đi trước, đào tạo những thế hệ học sinh sau này trưởng thành và tự hào là học sinh của trường thpt Lấp Vò 2”

 

        Năm 2018, Trường THPT Lấp Vò 2 kỉ niệm tròn 40 năm tuổi. Một chặng đường dài đã trôi qua, nhiều thế hệ thầy và trò đã từng giảng dạy và học tập, viết nên tên tuổi của một ngôi trường nổi tiếng trong lòng các thế hệ học sinh. Ngôi trường vẫn thế nhưng khác với chúng tôi ngày trước. Trường đang từng bước xây dựng nên đã khang trang và ngày một chất lượng hơn. Mong rằng, thế hệ sau chúng tôi vẫn có được một thời học trò trong sáng, ngây thơ, say mê học tập mà vẫn có thời gian cho bạn bè, cho những niềm vui nỗi buồn thời áo trắng; và tình thầy trò mãi sâu lắng qua từng khoảnh khắc của thời gian, trở thành bến đậu bình yên trong tâm hồn mỗi con người.

 

             Một số hình ảnh về trường:

 

 

 

 

 

 

 

Tác giả bài viết: Nguyễn Thanh Tươi

Tin bài gần đây